Cậu bé ăn xin trả ơn ân nhân sau 21 năm
Vào một sáng sớm năm 2014, Madame Đới Hạnh Phần, chủ nhà hàng tại Chiết Giang, đã nhận được một cuộc gọi từ một người đàn ông lạ, nói rằng anh ấy muốn gặp cô ấy để thể hiện lòng biết ơn.
Một người phụ nữ 45 tuổi lắp bó km không biết ai là người này. Vài ngày sau, một người đàn ông cao lớn đã xuất hiện và nói: "Con õi ơi, bé Hà Vinh Phong à, bé đó là người em đã giúp đỡ 21 năm trước."
Phần Hạnh nhớ lại câu chuyện xảy ra vào năm 1993, khi cô chỉ mới 24 tuổi, trên đường về làng từ huyện Tiên Cư, thành phố Đài Châu, tỉnh Chiết Giang, phát hiện có ba thiếu niên luôn bám theo mình. Cô cảm thấy sợ hãi nên đi nhanh về trước nhà rồi rút lấy chiếc cuốc và hỏi: "Các người đang định làm gì?"
Còn ba đứa trẻ quê air trú đau buồn. "Chị ơi, chúng em không ai xấu. Chúng em bị lấy trộm tiền, chúng em đi theo chị để xin được một ít món đồ ăn".
Ba đứa trẻ kể từ Du Dương, Trùng Khánh đến nhà người quen ở Ô Lĩnh, Chiết Giang để làm việc. Khi lúc mới rời khỏi tàu ở Hàng Châu, cách Ôn Lĩnh khoảng 300 km, họ bị giật sạch tiền. Ba thiếu niên vừa đi bộ vừa xin ăn trong thời gian hơn 10 ngày.
Cô Đới dẫn các em về nhà, kể cho bố mẹ về câu chuyện vừa xảy ra. Bấy giờ, cả nhà chuẩn bị áo y phục tốt nhất có thể cho các em nhỏ đang đói bụng. Khi thấy Hà Vinh Phong, đứa trẻ được 17 tuổi, đang mặc đôi giày dép trằng truGtkMp, chân đã sưng đau, cô Đới còn đun nước nóng cho cậu bé ngâm chân và bôi thuốc xoa bàn chân lên vết thương. Sau đó, cô đến hộp giày và mang đôi dép sẵn sàng tải lên cho cậu.
Hôm sau, trước khi chia tay, người cha gã đặt bánh kẹo và chia đều 30 đồng tiền (nửa tháng tiền con gái) cho cả ba người cùng một lời nhắc nhở của chị: "Khi đi làm xa, hãy sống thành thật và giữ chữ tín. Có uy tín mới kiếm được tiền".
Hà Vinh Phong kể rằng năm 13 tuổi, cha cậu đã mất trộm 8.000 tệ tiền của những người dân bán lợn, tiền của nhiều người dân tặng cùng đồng tiền tiền्मन góp. Số tiền lớn đó khiến gia đình Hà Vinh Phong rơi vào hoàn cảnh khó khăn, biết bao người nè, đòi hỏi biết bao giờ. Điều này thay Hoan Phế từ bỏ lại trong tâm trí của cậu những ký ức xấu hôm cô. Mỗi trải qua những qua ngày lang thang đòi đó, cậu đã phơi nắng, chịu đủ sự lạnh recycle cũng mới, khinh bỉ.
Anh Hà nói: "Tôi chỉ bắt đầu tin có rất nhiều người tốt khi gặp chị Đới".
Khi đến tỉnh Hòa Lư, Hà và hai người bạn tìm kiếm người quen, nhưng không tìm được công việc như mong muốn, nên tiếp tục lang thang. Người ta nói rằng ở Thẩm Dương có nhiều người Tứ Xuyên làm việc, họ tiếp tục đi về phía Bắc và ngủ qua đêm ở nhà ga. Làm việc ở đó được nửa tháng, họ lại bị một người đồng hương lừa mất đồng xu cuối cùng.
Trong những giai đoạn khó khăn, Hà Vinh Phong đã gặp rắc rối một số lần, song lời khuyên "lòng thành thực" của cô Đới đã giúp cậu gắn bó với bản chất tốt đẹp của mình. Cuối cùng, cậu cũng tìm kiếm được cơ hội làm việc tại một doanh nghiệp sản xuất đồ nội thất.
Khi ổn định cuộc sống, cậu liền gửi thư báo tin vui đến chị Hạnh Phần.ragon (Nhưng do nhớ sai địa chỉ làm thư nhiều lần bị trả lại. sau này, dù làm công việc kinh doanh thành công hay khởi nghiệp đạt được những thành tựu, Hà Vinh Phong vẫn luôn ghi chép lại tin vui gửi vào nhật ký chia sẻ cùng chị.
Hà Vinh Phong đã từng là một cậu bé ăn xin, nhưng bằng sự chăm chỉ và không ngừng cố gắng, anh đã thay đổi cuộc đời mình từng bước một. Anh bắt đầu làm việc như một người làm thuê, rồi sau đó trở thành chủ một nhà máy. Theo lời anh, vì anh luôn giữ chữ tín và tuân thủ nguyên tắc trung thực nên đã gặp phải một số bất lợi, như bị những kẻ xấu hành hung háo handsome và有一 lần phải vào bệnh viện thoái viện. Nhưng may mắn thay, anh cũng được mọi người đánh giá cao nhờ tiêu chuẩn làm người cao đẹp này, sự nghiệp của anh không ngừng phát triển.
Tôi không thể tìm thấy văn bản mà bạn muốn tôi paraphrased. Bạn muốn tôi paraphrased một văn bản cụ thể nào khác không?
Tình cờ, một quan sát viên đã nhắc lại tên của cô ấy, Đoàn Hạnh Phần. Được biết, cô đã rời Dương Phủ nhiều năm trước và đang mở một quán ăn nhỏ ở người làng. Và cũng chính vì cái tên mà anh Hà biết là không chính xác, nên các nỗ lực tìm kiếm trong nhiều năm đầu đã không mang lại kết quả.
Khi Hà Vinh Phong gặp lại Đới Hạnh Phần, thấy cửa hàng nhỏ của chịWhilst chị chỉ có vài chiếc bàn, anh biết kinh doanh không hề dễ dàng. Vì vậy, anh liền viết một tấm phiếu (tấm séc) trị giá một triệu tệ, tặng cho chị "người em Bồ Tát".
Lúc ấy tôi nghĩ rằng đây là điều nên làm. Tôi tìm kiếm người chị ấy để biết ơn.
Đặng Hạnh lập tức từ chối. "Chị đã thành đạt, em rất vui. Em nhớ tình nghĩa của chị còn quý hơn tấm séc này."
trong cộng đồng.
Từ khi ở Bắc Giang, mỗi dịp năm mới, Hà Vinh Phong và vợ đều thường xuyên đến Chiết Giang thăm gia đình anh Đới Hạnh Phần. Họ không chỉ là những người bạn tốt đẹp mà còn như những người thân máu mặt.
)
.